Đo sọt rác căn hộ họ xong tôi mới ngộ ra vấn đề nội thất không quyết định bởi sofa

· 5 min read
Đo sọt rác căn hộ họ xong tôi mới ngộ ra vấn đề nội thất không quyết định bởi sofa

4 năm đi dọn nhà theo giờ theo ca, điều khiến mình nhớ nhất không mấy là cái ghế sofa triệu đô lại là là cái thùng rác ngập vỏ hộp takeaway ở một cái căn hộ mới sửa rồi tốn tám trăm triệu đồng. Mình ngồi đó, tay cầm túi rác, chợt thắc mắc cái điều mà tới giờ vẫn đúng: họ chi tiền bạc vào nội that đặng để chi, nếu như cái cách thức họ sống hàng ngày chẳng ăn nhập gì tới mấy đồ ấy? Nói thật, nghề nghề tôi cho tôi một góc mà không ai có: được chứng kiến cách cuộc sinh hoạt vận hành thật ra sao. Và nếu bạn đang nghiên cứu thiet ke noi that dep để sửa lại chỗ ở mình, mấy điều tôi kể ở dưới đây biết đâu sẽ giúp anh chị khỏi được mấy sai lầm tốn tiền mà tôi gặp hoài.

Cái tủ bếp trống không nói nhiều hơn cả chiếc đảo bếp đá hoa cương sáng choang

Tháng trước, mình vệ sinh một căn hộ tại tòa nhà bên bờ sông, chủ nhà vừa chuyển vào ở được ba tuần. Đảo bếp đá tự nhiên nguyên tấm, dài gần ba mét, giá mình đoán chừng không dưới hai triệu đồng. Nhưng kéo ngăn kéo ra thì bên trong chỉ toàn một con dao gọt hoa quả và hai chiếc muỗng inox vẫn nguyên nhãn. Kệ gia vị gắn tường trống trơn, tủ lạnh side by side thì toàn là nước khoáng và hộp sữa chưa mở. Mình hỏi chị chủ nhà có nấu ăn không, chị cười nói bận quá, toàn order đồ ship. Trái ngược, một căn khác mình dọn mỗi tuần 1 lần, bếp nhỏ xíu, tủ gỗ đã cũ, đá mặt bàn có vết xước khắp nhưng chỗ nào cũng có dấu vết do việc nấu nướng: chảo gang dính dầu, hũ muối hạt, chai nước mắm còn một nửa. Cái buồn cười là căn bếp nhỏ ấy khiến tôi thấy dễ chịu hơn nhiều cái đảo bếp 200 trăm kia. Đồ nội thất đẹp mà chẳng hợp với kiểu sinh hoạt thật thì chỉ để chưng.

Bao nhiêu món đồ trong nhà chưa từng được chạm tới kể từ hôm đặt xong

Chỉ tính tháng vừa rồi, tôi vệ sinh ba căn. Căn thứ 1: một kệ rượu gắn tường trong phòng khách, tôi đếm được mười ô, không một chai nào trong đấy, toàn toàn hộp rỗng với ly thủy tinh còn nguyên màng nilong. Căn thứ hai: một bộ ghế ban hông mây nhựa giả mây, bốn cái, 3 cái vẫn dán tem giá dưới đáy, tức có nghĩa chưa ai ngồi lên lần nào. Căn thứ ba: cái máy chạy bộ đặt góc phòng ngủ, tôi lau bụi trên màn hình thấy dày 1 lớp — chắc chắn mua về rồi bỏ xó. Ước tầm cứ 10 thứ được gắn vào nhà thì có đến 3 bốn món chưa từng được dùng đúng nghĩa. Nguyên nhân thì muôn kiểu: mua vì thấy đẹp trong catalog, mua vì hàng xóm có, mua vì sợ sau này hết mẫu. Tôi từng thấy một chị chủ nhà giữ nguyên cái bàn ủi đắt trong tủ suốt 2 năm bởi sợ xước mặt bàn, trong khi mỗi tuần vẫn trả tiền cho người giặt ủi ngoài. Giữ đồ đẹp mà không dám xài thì tiền đó coi như chôn vào tường.

Ai sống thoải mái thường chẳng có nhiều món đắt đỏ

Có một căn mình dọn hàng tuần, dọn đã hơn một năm nên thuộc từng góc. Chủ nhà gồm vợ chồng khoảng bốn mươi tuổi, mần văn phòng. Trong nhà họ gần như không có món trang trí nào ngoài mấy chậu cây nhỏ để bên cửa sổ. Sàn gỗ sáng màu, bước chân trần lên thấy mát. Ánh sáng buổi chiều lọt qua rèm voan mỏng đủ để đọc sách mà không cần bật đèn. Đồ đạc ít, mỗi món đều có chỗ của nó, mở tủ ra là biết ngay món gì nằm đâu. Tôi lau nhà cho họ mất khoảng hai tiếng, xong là thấy nhẹ người. Trái lại, có nhà bày đến 4 mấy món trang trí nhỏ: tượng nhỏ, đồng hồ lắc, hộp gỗ, ly sứ... Mỗi lần dọn tôi phải nhấc từng món lên, lau dưới đáy, lại đặt xuống đúng vị trí. Cảm giác ngột ngạt, không phải bởi bụi mà bởi bí.

  • Món để lau thì phải ít và thấp
  • Ánh sáng tự nhiên thay vì đèn trang trí
  • Nhà vệ sinh được nhanh thì mới giữ được

Nếu được chọn lại cho nhà mình tôi sẽ bắt đầu từ đâu

Sau 4 năm và vài trăm căn đã dọn, nếu làm nhà cho mình, tôi sẽ không bắt đầu từ cái sofa hay cái đèn chùm. Việc tự nhất tôi nghĩ là nếp sinh hoạt sống hàng ngày: mình nấu hay ăn ngoài, có tiệc tại nhà không, ai dọn nhiều nhất. Thứ hai chính là nơi chứa rác với đồ dơ: nghe không đẹp nhưng nó quyết định cái nhà bạn có sạch được hay không. Mình đã từng mua một cái kệ gỗ mây đan nhìn trên mạng rất xinh, đặt trong góc bếp, được nửa năm thì mốc vì gần chỗ rửa bát, cuối cùng phải bỏ. Thứ ba chính dễ vệ sinh: mặt bàn phẳng, ít khe hở, chân bàn ghế nhấc lên để chùi gầm. Cuối hết mới tới thẩm mỹ. Nghe có vẻ ngược đời nhưng đúng: cái nhà sạch đã tự nhiên thấy dễ nhìn hơn hẳn. Còn cái nhà bày đẹp mà bụi đóng góc thì nhìn chán lắm. Bạn đang định sửa nhà — thử đếm coi tuần rồi mình dùng thật mấy món trong cái bếp nhà mình, rồi hẵng quyết mua gì tiếp.